NHỮNG NGƯỜI THÍCH ĐÙA

Cuộc đời thiệt là cay đắng. Cuộc đời thật là chông gai. Cuộc đời thiệt là… Tôi gồm hẳn ba quyển vở dày cộp chxay toàn phần đa câu triết lý về cuộc đời như vậy. Tổng cộng khoảng ngay gần 16 nghìn câu cơ mà tôi chỉ ra rằng giỏi độc nhất vô nhị.

Bạn đang xem: Những người thích đùa

Đời là bể khổ. Đời là bờ dốc đứng. Đời là một ghềnh thác. Đời là một chiếc sảnh khấu, vân vân…

Nhưng rồi làm việc trang cuối, tôi lại ghi mấy chữ: “Vậy thì đời là loại cóc thô gì?”

Ồ, thưa quí vị, đời đắng cay cùng chua xót lắm! Không tin, xin quí vị cứ nghe câu chuyện tôi kể trên đây rồi tự xét đoán coi tôi nói có đúng hay không.

Hồi ấy tôi không làm ăn gì cả. Chẳng cần do tôi giàu có tốt do được thừa kế một tài sản vĩ đại gì mà lại chẳng qua vị tôi không vấn đề gì tìm kiếm nổi Việc có tác dụng. Đã hai ngày tôi sống bởi không khí cùng nước lạnh. Một hôm, tôi mang lại ngồi trên một cái ghế đá vườn hoa để cân nhắc về thực chất cuộc đời. Bên cạnh tôi tất cả một ông ngồi coi báo. Lúc ông ta nhét tờ báo vào túi, tôi hỏi:

– Ông có thể cho tôi ngó qua tờ báo một ít được không ạ?

Ông bạn ngồi cùng ghế đưa mang đến tôi tờ báo. Tôi vội vàng lướt nkhô hanh các mục rao vặt. Có một mẩu tin khiến cho tôi loáng hy vọng: ”Cần tuyển chọn tín đồ làm, bất kể bọn ông tốt đàn bà, già tốt trẻ”. Thế là ko để lỡ một phút, tôi trả lại tờ báo mang lại người chủ sở hữu rồi bố chân tư cẳng phóng ngay lập tức mang đến chiếc can hệ ghi trong mẩu rao vặt. Đó là 1 trong nơi ở năm tầng, nằm ở giữa Quanh Vùng đông đảo tốt nhất của thị thành. Sợ đến lờ đờ, đề nghị chẳng càn ngóng thang vật dụng, tôi cđọng ráng bước mấy bậc lên thẳng tầng sản phẩm công nghệ năm. Cánh cửa treo biển khơi số 18 đây rồi! Tôi thấy người ta phi vào đó, lần lượt từng fan một. Người nào thời điểm vào trông khía cạnh cũng đầy hi vọng. Nhưng khi bước ra thì trông ai cũng hầm hầm khó tính.

Để cho tương đối thnghỉ ngơi vẫn quay trở lại thông thường, tôi mới tiến lại phía cửa ngõ.

– Tôi coi báo thấy nói ngơi nghỉ đây…

Không chờ tôi nói không còn câu, fan gác cửa ngõ khoát tay ra hiệu đến tôi vào. Tôi bước vào trong 1 cnạp năng lượng buồng bao gồm kê rất nhiều ghế băng cùng ghế bành. Đã tất cả 6 người bọn bà cùng 8 người bọn ông ngồi chờ sống đó. Còn 5 bạn khác, trong số ấy tất cả tôi thì đứng.

– Công bài toán nào đấy hả ông? – Tôi hỏi bạn đứng lân cận.

Người này cũng đều có số phận hẩm hiu nlỗi tôi. Ông ta đáp:

– Tôi cũng do dự. Chỉ thấy bạn ta call từng fan một vào. Nhưng vẫn được độ mười phút, hay cùng lắm là 30 phút, thì thấy ai ai cũng chạy bửa ra nlỗi ma xua, chửi ầm cả lên.

Đúng thời gian đó cửa ngõ xịch msinh sống với một fan bọn ông mặt đỏ gay lao ra phòng Shop chúng tôi, nguyền rủa om sòm:

– Đồ đểu, thiết bị khốn nạn!

– Đến lượt ai? – Người gác cửa kêu to.

– Tôi ạ!. – Một thiếu phụ còn tthấp, phấn sáp lonai lưng loẹt, nói đoạn phi vào buồng trong. Tôi hỏi một tín đồ vẫn ngồi đợi:

– Họ làm cái gi trong ấy cầm hả ông?

– Chắc họ demo trình độ!

Thế là tôi mau lẹ ôn lại trong đầu óc toàn bộ hầu như gì bạn ta dạy dỗ tôi ngơi nghỉ ngôi trường học tập. Cđọng phụ thuộc vào những tín hiệu phía bên ngoài cơ mà xét, thì sinh hoạt đấy là một cơ sở tmùi hương mại, những điều đó ắt họ phải kiểm soát chuyên môn toán thù học. Tôi cuống quýt nhẩm lại bảng cửu chương thơm, rồi ôn lại phương pháp tính phần trăm, tính hạ giá…

Bỗng cửa ngõ msinh hoạt tung và tín đồ đàn bà mang vật trang sức quý tốt chi phí ban nãy bước ra, khía cạnh đỏ nlỗi gấc.

– Quân khốn nàn, vật dụng vô lương tâm!

Chị ta kêu ầm lên cùng tự phía trong vọng ra một giọng cười lũ ông khả ố.

– Chả lẽ bọn họ làm nhục chị ấy? – Tôi bất chợt rùng bản thân.

Không buộc phải đâu – Người lân cận tôi đáp. – Tôi có thể tín đồ ta ra một thắc mắc gì hắc búa thừa mà lại chị ta không trả lời được đấy thôi!

– Đến lượt ai nào? – Người gác cửa ngõ lại kêu to lớn. Lần này bạn vào là một tkhô hanh niên, bao gồm chiếc chàng trai vừa nãy nói rằng chị đàn bà không vấn đáp được thắc mắc. Trong thời điểm tôi sẽ loay hoay ôn lại cách tính xác suất vấn đề, thì thấy anh ta đang lao vọt ra nlỗi một mũi tên, mồm gào lên:

– Mẹ kiếp! Thế nhưng cũng gọi là công việc!

– Anh chàng này thì ra lại kỉm cả bầy bà! – Người ngồi cạnh tôi với giọng chế nhạo.

Hiện nay sau sườn lưng tôi đã tất cả một hàng fan. Người gác cửa ngõ vẫn tiếp tục gọi từng tín đồ một vào.

Tôi túm mang áo ông ta, e dè hỏi:

– Họ làm cái gi vào ấy nỗ lực hả bác?

– Sát hạch! Ông ta mỉm cười khẩy đáp.

Cđọng những lần thấy tất cả tín đồ từ bỏ phía bên trong lao ra cùng lớn giờ đồng hồ nguyền rủa, là tôi lại thấy phấn chấn. Vì như vậy tôi càng có rất nhiều mong muốn gồm công ăn uống Việc làm. Nhưng mừng nhưng mà vẫn lo. Vì chần chờ các bước gì mà họ khám nghiệm một phương pháp kỳ cục nlỗi vậy? Giá như không tới nỗi đói lắm, thì tôi đang nhổ toẹt vào công việc cùng loại bỏ quách đến rồi! Hàng người cứ tiến tới vô cùng nhanh hao. Trước khía cạnh tôi là một trong ông già xanh xao như tàu lá. Ở trong chống bước ra, ông ta mệt lả fan, mang lại nỗi không thể mức độ cơ mà nguyền rủa nữa.

– Họ làm những gì trong ấy cầm cố hả bố? – Tôi tò mò và hiếu kỳ hỏi. Ông ta khoát tay bảo:

– Không đề nghị hỏi. Cđọng vào vào ấy tương khắc biết.

Người gác cửa ngõ hỏi lớn đến lượt ai. Tôi im thin thít.

Người xếp hàng sau tôi bảo:

– Đến lượt anh đấy.

– Ông vào trước đi. Tôi ko vội lắm. – Tôi nói vậy, dẫu vậy bị ông ta bội nghịch đối.

– Không được! Phải có đơn chiếc trường đoản cú chứ! Tôi chưa đến lượt, tôi không vào.

Đồ con lợn! Giá đấy là xếp hàng đi xe cộ năng lượng điện xuất xắc xe pháo buýt, thì có lẽ hắn chả ung dung như vậy cơ mà huých bật tôi thoát khỏi mặt hàng từ lâu rồi.

– Mời ông cứ vào trước đi?

– Không, không! Anh bắt buộc vào trước chứ!

Người gốc cổng huých vào lưng tôi đẩy vào. Tôi nghe thấy cửa ngõ đóng góp sập lại sau lưng.

– Ôi lạy Chúa! – Tôi thầm khấn – Xin ngài bảo vệ mang lại nhỏ. Nếu đúng là giáp hạch xuất xắc đánh giá gì thì xin ngài hãy giúp bé vượt qua tất cả, nhằm con hoàn toàn có thể kiếm được vấn đề có tác dụng.

Không đọc vày đói tuyệt vị sợ, tôi chợt thấy mặt mi sa sẩm.

Cnạp năng lượng buồng mà tôi lao vào bày biện nhỏng một văn uống chống. Những người ngồi làm việc kia đang cười ha hả. Trông người nào thì cũng khổng lồ mập, bụng tan sệ, cằm thì nhị ngấn. Thế thì làm những gì mà người ta không xuất xắc cười?

Tôi tiến lại ngay gần một ông ngồi sau loại bàn Khủng xuất hiện kính. Ông này chắc hẳn là quản trị hội đồng giám khảo.

– Anh có mê thích chơi không? – Ông ta hỏi.

Tôi đưa mắt quan giáp tất cả đầy đủ fan có mặt vào phòng. Có chừng mười tín đồ toàn bộ. Nhưng không người nào ăn diện tệ hại cùng trông nhỏ xíu đời như tôi. Vậy ắt hẳn bọn họ yêu cầu là những người dân ưa thích chơi. Vì vậy tôi gấp nsinh sống ngay lập tức một nụ cười đáp:

– Tất nhiên là say đắm chđọng ạ? Chả nhẽ trên đời đó lại gồm fan không ưa thích chơi tuyệt sao?

– Tốt lắm. Thế tức là anh r.â.ấ.t say đắm đùa? – Ông ta kéo dài giọng – Vậy thì anh hãy ngồi xuống chiếc ghế xa lông này!

Chân tôi giờ đây đã mỏi lắm, chỉ ước ao khuỵu ngay xuống, tuy nhiên do sợ hãi thất lễ nên tôi không dám ngồi.

– Dạ, thưa ngài, tôi đứng cũng rất được ạ.

Xem thêm: Cây Nặn Mụn Kềm Nghĩa - Cây Nặn Mụn Đầu Đen Giúp Bạn Quên

– Không, không được! Anh vừa nói là đam mê chơi cơ mà! Thế cứ ngồi xuống!

Tđọng chói nữa e không nhân tiện, tôi đành cảm ơn rồi rón nhón nhén ngồi xuống ghế.

– Không, ngồi vào chỗ này, vào loại xa lông này cơ!

Tôi lại vực dậy và ngồi thanh lịch cái xa lông.

– Thế, buộc phải rồi! Tất cả những người mà lại anh thấy đã ngồi hồ hết là những người ưng ý nghịch. – Viên quản trị giám khảo nói.

– Thưa ngài, cố gắng thì giỏi quá! Gì chứ chơi thì tôi mê lắm ạ!

Thế là bọn họ ban đầu hỏi tôi đủ hầu như cthị trấn. Tôi đáp lại chúng ta bằng hồ hết câu nlắp gọn cùng lễ phxay. Bỗng tôi cảm thấy loại chỗ ngồi bắt đầu nóng lên, mỗi một khi một lạnh rộng. Tôi thấy bản thân nhỏng một cái hạt dẻ bị rang trên chảo rét. Lạy thánh Ala!… Hay là tôi lên cơn bão chăng? Nhưng trường hợp sốt, thì sự nắng nóng cần triệu tập sống đầu, chứ đọng bắt buộc sinh sống chỗ nào không giống. Tôi ban đầu nhnạp năng lượng nhó, quằn quại bên trên ghế. Thấy vậy phần đông fan phá lên mỉm cười. Thì bọn họ là những người dân mê thích chơi mà lại, và điệu bộ tôi lúc đó chắc cần tức mỉm cười lắm. Tôi Cảm Xúc nlỗi ngọn lửa vẫn cháy vào tận tâm thuật tuy vậy nhìn thấy bọn họ cười, tôi cũng vạn bất đắc dĩ đề xuất nở 1 niềm vui gượng gạo gạo.

– Anh làm thế nào thế? Trong bạn tức giận à? – Họ hỏi tôi.

Nếu tôi vấn đáp là bị ốm, thì tất yếu dễ thường chúng ta còn đem tôi vào làm cho nữa. Vì cầm cố tôi đề nghị nói:

– Đâu có ạ! Tôi khoẻ như trâu ấy chđọng ạ!

– Thế tại vì sao anh cứ đọng quằn quại thế?

Rồi họ lại quan sát tôi cười cợt rũ ra.

– Xin lỗi, tội bị bệnh rò lỗ đít, – tôi tra cứu biện pháp dối trá những điều đó, – xin các ngài có thể chấp nhận được tôi được đứng!

Nói đoạn, tôi vực dậy, vệ sinh các giọt mồ hôi trán. Tôi vẫn toan hét lớn vào mặt họ: ”Làm gì cơ mà các ông mỉm cười rống lên nlỗi vậy”, cơ mà hốt nhiên ghi nhớ ra bọn họ là những người thích chơi, nói nắm chỉ tổ bị xua thẳng ra phía bên ngoài, yêu cầu tôi lại thôi.

Vị ngồi sau bàn lại rung chuông hotline người gác cửa ngõ với bảo:

– Mang nước trà vào mang lại ông này!

Tôi nghe nói mà lại non cả ruột. Vậy nên là chúng ta vẫn say mê tôi. Nhưng cơn đói làm bụng tôi cảm giác cồn cào. Chà, chiếc bè bạn giun bị tiêu diệt tiệt ấy nó hành hạ tôi! Người gác cửa ngõ có vào đến tôi một bóc tách nước tthẩm tra. Nhưng tôi chưa kịp thả nhị miếng con đường vào, thì nước trong ly bỗng nhiên sủi bọt với trào ra ướt không còn cả tay. Mọi tín đồ lại được một trận cười no bụng. Mà nhắc ra quan sát loại bộ dạng ngây độn của mình lúc đó thì ai mà lại nhịn được cười mang đến được!

Một vị vào HĐ Giám Khảo nắm nhịn cười với bảo tôi:

– Anh hãy mở cửa nhà tê ra. Ở bên trên cái bàn vùng phía đằng sau cửa ấy tất cả một cái gậy. Anh hãy núm loại gậy ấy lại đây!

Tôi tuân theo lệnh của ông ta, tuy thế ko thấy dòng gậy làm sao cả.

– Thưa ngài, trên bàn không có gì ạ! – Tôi hoảng loạn nói.

– À trên đây rồi, bạn ta lại gọi tôi lại. Rồi một viên giám khảo khác tiếp tục thẩm vấn tôi. Nhưng thiệt là tai sợ, tôi thốt nhiên lên cơn hắt xì hơi tương đối cùng ko tài làm sao trả lời được. Đúng là hoạ vô đối kháng chí.

– Anh tên là gì?

– Tôi… hắt… nhảy mũi hơi? Tôi… tôi… tôi… hắt… hắt… xì. Tôi thương hiệu là… Ac… mét, xì hơi!

“Mình bị làm thế nào núm này?”. Tôi băn khoăn lo lắng tự hỏi.

Lần trước tiên nhìn trong suốt tứ mươi năm, mong muốn có được bài toán có tác dụng vừa thốt nhiên loé lên, thì ác nạm, cái số chỗ ngồi bỗng nhiên nóng rực lên, rồi nước chè tràn thoát ra khỏi ly rồi lại hắt hơi hơi!

– Bốn… bốn… bốn… hắt hơi.. hơi. Bốn mươi… hắt… xì hơi… mốt…

Mọi tín đồ lại mỉm cười rộ lên. Cuối thuộc, một vị trong hội đồng giám khảo nói.

– Đằng kia tất cả cái vòi nước kia kìa! Anh ra cọ phương diện đi!

Tôi ra cọ khía cạnh với Cảm Xúc dễ chịu hơn, không hắt xì khá nữa, tuy nhiên không hiểu sao nước đôi mắt tôi thốt nhiên rã ràn rụa như suối. Hay những trên đói chăng? Tôi ban đầu khóc nức nngơi nghỉ nlỗi một thằng hề vậy. Thôi, nạm là đi tong! Chưa không còn nhảy mũi tương đối đã lại ban đầu tan nước đôi mắt núm này, thì còn ai người ta nhấn vào làm cho nữa!

– Tại sao anh lại khóc?

– Ai? Tôi ấy ạ? Dạ, tôi cũng chần chờ vì sao nữa? Chắc tại tôi lưu giữ mang đến người mẹ tôi vẫn mất…

Thế là đều bạn lại lăn ra cười cợt. Còn tôi thì cđọng thút tha than khóc nlỗi đứa tphải chăng. Một vị giám khảo không giống lấy trong túi ra một chai nước uống hoa đưa mang đến tôi cùng bảo:

– Anh hít lấy một tẹo nước hoa này cho nó dễ chịu!

Tôi nhỏ dại mấy giọt nước hoa vào lòng bàn tay rồi đưa lên mũi hít. Thứ đọng nước hoa đúng là quan trọng thiệt. Vừa hkhông nhiều vào đang thấy dễ chịu ngay lập tức. Nhưng… ơ kìa! Tôi lại bị làm sao nữa chũm này? Ấc… ấc. Chết phụ thân rồi! Tôi lên cơn nấc? Thôi, lần này thì mới thật là không còn nhé! Này… fan ta sắp tống cổ tôi đi này!

– Trước đấy anh làm nghề gì?

– Dạ…ấc…ấc! Trước đây…ấc! Tôi làm…ấc! Nghề đánh…ấc? Giầy…ấc!…

– Thôi lạy Chúa, xin anh đừng nói nữa! Anh hãy msống dòng tủ này ra!

Tôi vừa mở ô cửa tủ thì bỗng… ầm một chiếc như giờ đồng hồ đại bác bỏ. Hết hồn, tôi ngã bệt xuống đất. Thôi mang lại nước này thì còn mong muốn gì công việc nữa, tôi nghĩ thầm, ko khéo mình còn lỗi lầm thịt fan nữa là đằng khác! Vì tất cả Khi họ bị vỡ vạc bụng ra vày mỉm cười.

Bỗng tôi thấy một ông khổng lồ phệ thổi tung lớp bụi nghỉ ngơi bàn. Rồi một lúc sau tôi cảm giác ngứa ngáy không chịu được.

– Tại sao anh cđọng nên gãi thế?

– Dạ, tôi cũng không hiểu nhiều vì sao nữa ạ! Tôi bắt đầu rửa ráy hôm qua…

– Hay những tôi bị bọ nẹt đốt chăng? Nhưng nếu như bọ đốt thì chỉ ngứa ngáy một vị trí thôi chứ? Đằng này mọi tín đồ tôi chỗ nào cũng ngứa ngáy khó chịu ran.

– Trình độ văn uống hoá của anh ý ráng nào? – Một ông những tuổi tốt nhất trong HĐ Giám Khảo hỏi.

– Dạ, thưa, tôi sẽ tốt nghiệp khoa văn Đại học Tổng hòa hợp,ạ!

Ông ta dí sát tai vào phương diện tôi bảo:

– Anh nói to lớn lên, tôi bị nặng tai.

Quả thiệt tôi thấy một lỗ tai gồm treo một chiếc ống nghe. Tôi hét lớn, trong những khi vẫn ra mức độ gãi.

– Khoa văn uống.

– Cái gì?

Tôi lại hét to một đợt nữa vào lỗ tai ông ta: “Khoa văn!”. Thế là từ bỏ loại ống nghe ngơi nghỉ lỗ tai ông ta gồm một tia nước bắn vọt vào phương diện tôi. Quá bất ngờ, tôi lại bổ phịch xuống sàn. Không biết đấy là mẫu khu vực gì vậy nhỉ? Vnạp năng lượng chống quái gì và lại thế? hay là tôi lâm vào hoàn cảnh một cái hang quỉ sứ!

Xung xung quanh tôi, các vị giám khảo cứ ôm bụng lăn uống ra mà lại cười. Họ cười cợt đơ từng cơn nhỏng thụ động kinh. Nhưng rồi sau cùng, cơn cười cợt cũng chấm dứt. Mọi fan nghiêm trang đứng cả dậy.

– Khá lắm! – Một ông trong HĐ Giám Khảo khen tôi – Anh vẫn chịu được tất cả những cuộc thí nghiệm. Chúng tôi đã thử mang đến bốn chục người, nhưng lại không có ai chịu được mang lại phút ít sau cuối. Thậm chí gồm bạn new vừa sau phân tích đầu tiên sẽ vứt chạy.

– Thưa ngài, tôi không biết. Ngài bảo tôi Chịu được phần đa cuộc phân tách gì cơ ạ?

– À chả là thay này, sinh hoạt Mỹ có một hãng siêng thêm vào các đồ vật hàng đặc biệt quan trọng. Họ Gọi sẽ là rất nhiều món mặt hàng “biết đùa”, vị bọn chúng có thể có tác dụng cho tất cả những người ta cười cợt. Hãng này có gửi đến Cửa Hàng chúng tôi một số mặt hàng chủng loại cùng kiến nghị Shop chúng tôi thuộc sale.

– Vâng, thế thì sao ạ?

– À, cơ mà vì chưng một vài sản phẩm hàng hoàn toàn có thể tạo ra hầu như hậu quả gian nguy, cần Shop chúng tôi ra quyết định đề xuất demo trước…

Rồi chúng ta tảo sang bàn luận cùng với nhau:

– Nghe đâu làm việc mặt Mỹ bao gồm mang đến rộng một vạn siêu thị buôn bán những sản phẩm hàng này…

– Phải đấy! Riêng tiền xuất khẩu những thiết bị sản phẩm này nghe nói đã và đang lên tới mức bên trên 20 triệu đôla cơ đấy?

– Họ có giới thiệu mang lại ta rộng 50 sản phẩm.

– Ta buộc phải ký vừa lòng đồng với họ ngay đi. Cái món mặt hàng này hời đấy! Vì dân ta cũng say đắm nghịch lắm, gì chứ đọng món mặt hàng này của Mỹ dứt khoát là họ phải đổ xô vào mua.

Vị nhiều tuổi duy nhất trong, đám nói với viên thỏng ký:

– Ông viết đi: Hai ngàn đệm ghế phạt nhiệt độ, nhị vạn hộp bột ngứa ngáy khó chịu, năm trăm quan tài nước hoà mức, năm ngàn tá máy điếc bắn nước, nhì vạn chai nước uống làm rã nước mắt, năm tấn đường tạo mỉm cười, cha vạn hộp phát tiếng nổ lớn. Ông ghi nhớ bảo chúng ta gửi tức thì đến ta tất cả những thứ kia nhé!

Tôi hiểu đúng bản chất như thế là tôi sẽ được nhận vào có tác dụng, mà lại không hiểu đã bắt buộc có tác dụng gì? Mọi fan vẫn say sưa trao đổi buộc phải không còn ai lưu giữ mang đến tôi. Thấy vậy, tôi bắt đầu thông báo hỏi vị chủ tịch giám khảo:

– Thưa ngài, tôi có được nhận vào làm ko ạ?

– Được – ông ta đáp, – anh trầm trồ là người có mức độ Chịu đựng đựng hơi độc nhất vô nhị trong những những người dân mà công ty chúng tôi đã thử.

Đoạn ông ta tảo sang bảo viên tlỗi ký:

– Ông nói với ông thủ quỹ trả đến ông này 2 lia rưỡi. Rồi lại tảo sang trọng phía tôi nói tiếp:

– cửa hàng của chúng tôi mỗi tháng vẫn nhận thấy của nhà phân phối hàng khiến cười cợt ở bên Mỹ tất cả những mặt hàng mới. Vậy cứ đọng ngày mồng 5 hàng tháng anh hãy đến đây nhằm Shop chúng tôi demo các mặt hàng mới nhận thấy. Anh sẽ được anh 2 lia rưỡi một tháng. Anh nhớ rằng cứ đọng vào mồng 5 vào đầu tháng nhé!

– Ha ha ha!… Ha ha ha!… Đột nhiên tôi ôm bụng mỉm cười vang. Vị quản trị giám khảo cũng mỉm mỉm cười quan sát tôi:

– Ồ, vấp ngã ra anh cũng chính là bạn biết nghịch đấy nhỉ?

Tuy đã lả người đi vị đói, nhưng lại tôi vẫn thay thu nốt chút sức tàn, thoi một trái đấm vào giữa mũi lão quản trị. Lão ta bị một cú đnóng ttránh giáng, té con quay xuống đất.

– Xin các vị cứ coi như thể tôi chơi. – Tôi bảo họ nắm.

– Đùa phong cách du côn vậy à?

– Các vị trang bị lỗi mang lại, tuy thế có 2 lia rưỡi một mon thì bầy dân đen công ty chúng tôi đâu hoàn toàn có thể cài nổi rất nhiều món mặt hàng biết nghịch của những ngài được! Nên Cửa Hàng chúng tôi nên chơi theo phong cách của Shop chúng tôi vậy!