Lạc vào khu rừng đom đóm phần 2

Tôi bất ngờ sau tiếng nói của Gin, tôi luống cuống nói:

-Gin à, sao nhỏ lại...

Bạn đang xem: Lạc vào khu rừng đom đóm phần 2

Chết rồi, mọi người đang nhìn về phía chúng tôi. Không nghĩ ngợi gì, tôi nắm lấy tay hai người kéo chạy vụt đi, đến một nơi không bóng người, tôi thở dốc và nói:


-Gin,đây là đồng nghiệp của mẹ, con không được hỗn!

Gin nhăn mặt nhìn Onoda và giọng khó chịu nói:

-Nhưng chú ấy đụng vào mẹ mà!

Tôi bó tay với thằng bé luôn, người cao bằng cọng tỏi mà cũng lắm chuyện. Tôi thở dài. Onoda vội bào chữa đến Gin:

-Thôi, thôi, nó còn nhỏ, chỉ muốn bảo vệ mẹ thôi mà.

Nói rồi anh cúi xuống đưa tay đặt lên đầu Gin rồi cười bảo:

-Cháu giống vệ sĩ lắm đấy. Ngoan lắm!

-Cháu cảm ơn ạ!

Ôi nhìn nó kìa, cái mặt vừa nãy còn nhăn nhó, bây giờ đã tươi như hoa rồi. Lật mặt nhanh thật. Nhưng tôi rất vui vì Gin đã bảo vệ tôi.

-Thôi, cảm ơn anh đã đi cùng em đến đón Gin! Đã gây phiền phức cho anh rồi!

-Không sao đâu! Anh không ngờ em còn trẻ mà đã có bé rồi.

Hơ! Thực ra thì Thần rừng-ông ấy đã giao nhiệm vụ chăm sóc Gin mang lại mình!

-V-Vâng!

-Thôi, anh về nhé!

-Chào anh ạ! Chào chú đi con!-tôi cúi xuống nói với thằng bé.

Nó im lặng một hồi mới xoay đi chỗ khác, miệng nói hẹp:

-Chào chú.

Onodomain authority cười khà rồi đưa tay chào tạm biệt. Trời đã trưa rồi.

Xem thêm: Các Học Thuyết Kinh Tế Trong Lịch Sử, Lịch Sử Tư Tưởng Kinh Tế

-Gin-chan, chúng ta đi ăn trưa nhé, hôm nay mẹ lính lương rồi.

-Year, hôm nay đi ăn ở ngoài.

Nó nhảy cẫng lên vì vui sướng, trẻ nhỏ thật vô tư. Cuộc sống của tôi nỗ lực đổi từ Lúc có Gin, có lẽ đây là món quà quí giá nhất Thế gian mà Thượng đế ban tặng mang đến mình, thiên thần với mái tóc màu bạch kim vào sáng.

Tôi dẫn Gin đến một quán ăn gần Kotohama, quán này rất thoáng mát, phục vụ lại rất nhiệt tình, trang nhã, mặc dù giá hơi đắt nhưng lâu lâu đi một bữa cũng không đến nỗi hoang phí. Tôi dẫn Gin bước vào quán, quán đông nghẹt nhưng không ồn ào, không khí dễ chịu, nó chẳng khác gì nhà hàng lịch sự trọng nhưng chủ quán lại thích gọi là 'quán'. Đúng là sở thích kì lạ.

-Mẹ ơi, ta đến ngồi cái bàn gần cửa sổ nhé? Nhìn ra cửa sổ có sông Kotohama đẹp lắm mẹ ạ!

Thằng bé chạy lại nắm lấy tay tôi kéo về phía chiếc bàn.

-Chạy chậm thôi nhỏ.

Xem thêm: Xem Phim Thần Xe Siêu Tốc - Tập 3 Vietsub + Thuyết Minh

Đến với chiếc bàn gần cửa sổ, nó gần với cái bàn bên cạnh có một cậu trai ngồi, cậu ta hình như là học sinc cao trung, trông cũng khá đẹp trai, cậu ta si mê học đến nỗi với sách vở đến quán để học sao? Giỏi quá. Thấy tôi nhìn, cậu ta liếc nhìn tôi rồi nháy mắt một cái. Tôi cảm thấy cánh tay giật giật.


Chuyên mục: Tổng Hợp