Truyện tình yêu đơn phương buồn

"Trên đời này có một thứ cảm xúc cực khổ nhất nhưng lại cũng to tướng tuyệt nhất ...đó là tình thân đơn phương". Yêu đối chọi phương giống như một vòng tròn, ta đi mãi, đi hoài vẫn không kiếm thấy điểm dừng. Kẻ đứng ngoại trừ Điện thoại tư vấn ta là nkhiến ncội, bạn thiếu hiểu biết nhiều kêu ta khờ đần. Nhưng tình cảm đối kháng phương thơm của họ đẹp nhất mang lại dường như thế nào, chúng ta có chú ý bao nhiêu cũng quan trọng đọc được. Chắc hẳn ai trong họ cũng không ít đã có lần lâm vào hoàn cảnh ái tình đối chọi phương thơm và phần nhiều mẩu truyện ra mắt sau đây phần nào cũng là nỗi lòng của thiết yếu chúng ta.

Bạn đang xem: Truyện tình yêu đơn phương buồn


*
*
*
*

Yêu cùng chờ


Hôm ni là một trong những buổi chiều buồn… Tôi ngồi tĩnh lặng mặt bãi biển cùng phía ánh mắt xa xăm về một nơi nào kia. Dưới mẫu tia nắng nhạt nhòa chuẩn bị vụt tắt Khi hoàng hôn đến, loại cảm hứng bi tráng man mác lại xé nát tyên ổn tôi. Vì tôi lưu giữ anh, thiệt sự hết sức lưu giữ anh. Anh đặt chân vào cuộc đời tôi một bí quyết âm thầm cùng rồi cứ thế đi sâu vào tyên tôi trường đoản cú bao giờ lừng khừng. Tôi cùng anh trải qua 1 phần đường không thật dài nhưng lại cũng có không ít lưu niệm tất yêu như thế nào quên được. Anh đến tôi xúc cảm ấm cúng số đông cơ hội thì thầm cùng, vui có, bi lụy cũng đều có, miễn là được trung khu sự với anh là tôi cảm giác dịu lòng. Vì là phụ nữ mà, đôi lúc tôi cũng hờn giận, cũng ghen tuông tuông dẫu vậy điều ấy càng làm cho tôi yêu thương anh nhiều hơn nữa.

Tiếng sóng du dương thừa, khôn xiết êm, rất dịu như muốn nói thuộc tôi vậy. Sóng lặng yên rồi sóng cuộn trào, cứ thay từng nhịp ăn nhịp đổ tràn vào bờ, đụng mang chân tôi. Phải chăng sóng hiểu được tôi đã nghĩ gì… Ừ thì lưu giữ, lưu giữ về loại fan ấy của tôi, ghi nhớ khuôn khía cạnh ấy, lưu giữ nụ cười ấy, lưu giữ tiếng nói ấy, nhớ lắm cơ. Nhưng cần làm thế nào đây, anh ấy bí quyết tôi cả ngàn cây số, cái khoảng cách kinh hãi này luôn luôn khiến tôi mệt mỏi và đơn độc. Yêu xa là rứa đấy, tôi biết chđọng, tuy nhiên rồi hầu hết chuyện đã giỏi đẹp nhất thôi – anh ấy vẫn tuyệt nói cùng với tôi như thế.

Đối với tôi, nhằm tin cẩn một bạn thiệt sự trở ngại biết nhường nhịn làm sao lúc người ấy lại ko sát bên bản thân. Nghi ngờ rồi nghĩ ngợi ltinh tinh, anh sẽ ngơi nghỉ đâu? anh làm gì? anh đi cùng với ai? anh tất cả đã ghi nhớ tôi không? Những câu hỏi ấy cđọng liên tiếp khiến tôi bế tắc, cần thiết thnghỉ ngơi được, bởi vì làm thế nào nhưng mà biết được câu vấn đáp đúng đắn. Từ ngày yêu anh, tôi yêu luôn luôn cả loại màn hình hiển thị máy tính xách tay, chờ đón tin nhắn trường đoản cú ai kia mỗi ngày giống như đang trở thành kiến thức.

Xem thêm: Đầu Xem Tivi Qua Internet Viettel Tv, Truyền Hình Internet Viettel Tv

Ngày thứ nhất gặp gỡ anh, tôi hồi vỏ hộp đến cả khó ngủ, chỉ ở đó cùng chờ đợi tin nhắn rằng ”anh mang đến khu vực rồi”. Tự cảm thấy an ủi vì chưng sự mong chờ nhìn trong suốt một năm ttránh cuối cùng cũng được đền đáp, tôi chỉ mong muốn chạy mang đến mặt anh ngay lúc đó, ôm anh thiệt chặt để thỏa mãn mong nhớ. 4h sáng, tôi thức dậy mà lại thật ra là tôi không ngủ, tôi đếm từng giây từng phút ít, ước ao hóng đến khohình họa khắc được bắt gặp gương mặt anh.

Cái ôm rồi dòng va môi trước tiên khiến cho tôi cấp thiết làm sao quên được, nó ấm cúng với lắng đọng biết bao nhiêu. Được nằm trong vòng tay anh, cảm thấy hơi nóng từ anh, tôi hạnh phúc lắm! Nhưng sao thời hạn thật nđính thêm ngủi, tôi chỉ mới chạm chán anh thôi cơ mà, đã đến lúc chia tay anh rồi sao… Ngay cả ngày sau cuối, tôi cũng không đủ can đảm gặp mặt anh vị tôi hại bản thân không được dũng cảm khiến cho anh ra đi. Đau, thật sự siêu đau, tôi sẽ khóc rất nhiều… Tôi tự hỏi: “Cớ gì định mệnh trớ trêu vậy? Không mong cho chúng tôi làm việc cạnh nhau thì vì sao lại để Cửa Hàng chúng tôi gặp nhau?”. Phải chăng sự chờ đợi đó là thử thách mang lại trái tim nhỏ bé bỏng của tớ. Giờ trên đây chỉ còn tôi với biển khơi, chưa biết sau bao thọ nữa tôi bắt đầu lại được chạm chán anh tại nơi này, nhưng tôi chấp nhận mong chờ vì chưng tình cảm này là thật sự.

Ngày qua ngày, biển khơi vẫn vậy, vẫn xanh trong, vẫn lăn tăn uống phần đông nhỏ sóng cùng tôi vẫn ở đây một mình, chờ đón, chờ đón cùng chờ đợi,… hóng sẽ được thấy được khuôn mặt anh, được nhìn thấy niềm vui của anh ấy, được ôm anh thêm một đợt tiếp nhữa.