Truyện Tình Yêu Vợ Chồng

Hạnh phúc là hành trình dài tìm kiếm kiếm. Hạnh phúc là những gì dễ dàng và đơn giản quanh bản thân. Là gần như buổi đợi cơm, là lời đon đả thăm hỏi nhau. Và gồm Khi nó là cả rất nhiều nghi ngại xô đẩy để Khi sắp tới thiếu tính new thấy quí trọng, mến thương.

Bạn đang xem: Truyện tình yêu vợ chồng

Thi thoảng cô ngồi quan sát Trần, trong bức ảnh cưới treo làm việc đầu chõng ngủ. Cô ngồi nhìn Trần rất rất lâu, di di ngón tay lên làn tóc, khuôn mặt, đôi mắt, bờ môi cùng cả bàn tay Trần.

Lâu rồi, cô không thấy bản thân được cười sáng ngời như cô-gái-trong-bức-hình họa. Cũng thọ rồi cô ko nhận thấy Trần ở chỗ nào trên khuôn mặt bằng xương bởi thịt cô vẫn chạm mặt hàng ngày. Đêm qua tỉnh giấc chú ý sang trọng hơi thngơi nghỉ đều đều cạnh bên mình, là Trần mà sao cô cđọng thấhệt như khuôn khía cạnh của một bạn không giống. Một con fan hoàn toàn không quen hốt nhiên nhập vào căn nhà gồm tLong giàn hoa tử đằng kế bên ban công của cô ấy cùng cứ sinh hoạt lại đó. Ở lại vào sự gật đầu đồng ý đến nghẹt thngơi nghỉ của cô ấy.

*

Kkhô hanh dìu cô đi vào giai điệu Boston dìu dịu của bài bác hát Bay đi cánh chyên biển. Người cô nắng cháy.

– Giang, em ko khỏe mạnh đề nghị không? – Khanh khô hỏi.

Cô gật. Cô nóng cả đêm qua. Nửa tối, cô ngồi dậy chui sườn lưng vào tủ lạnh lẽo cơ mà trán thì đắp khnạp năng lượng nóng, rồi có những lúc cô quấn một cơ hội nhì cha tấm chăn vẫn không đủ ấm. Cô nằm trên sofa phòng khách, chịu đựng đựng cơn sốt cùng chống mặt đợi trời sáng. Trần vẫn ngủ say trong chống không xuất xắc biết gì. Cô cũng không call. Hồi bắt đầu cưới, chỉ việc một chiếc trnghỉ ngơi mình của cô là Trần cũng bật thức. Vòng tay sang trọng ôm cùng hỏi khẽ “em khó ngủ à?”.

Về sau, như một kinh nghiệm, hoặc là vì Trần, hoặc là vì cô cũng không thích làm cho bạn cạnh bên thức giấc. Những đêm nặng nề ngủ, cô khẽ kmặt hàng nlỗi một nhỏ mèo, bật dậy đi không tiếng hễ ra chống bên cạnh. Cũng bao gồm khi cô ngủ sinh sống sofa suốt đêm. Rồi sáng sủa đột nhiên thức giấc Trần tưởng cô dậy nhanh chóng. Những dịp tỉnh dậy lân cận nhau nằm ríu ran truyện trò nlỗi song sẻ nâu trước hiên đơn vị thành xa xỉ rồi.

*

Người ta quan yếu thời buổi này qua tháng nọ tái diễn phần đa điều đang quá thân thuộc. Về sau đây, sáng thức giấc cô thường xuyên dậy trước, đi nấu nước pha coffe, đi tưới nước mang đến giàn hoa với mấy chậu cây kiểng Trần tải về ngoài ban công, đi chợ cài đặt thức bữa sớm, rau củ quả giết thịt cá… Hoặc là thi phảng phất Trần dậy trước, chạy bộ không tính khu dã ngoại công viên, gạnh quán cà phê lướt web đọc báo, sát mang đến giờ đồng hồ làm cho thì về rửa ráy rửa, gồm Khi cũng ko bữa sáng ở trong nhà. Cô cũng đi làm, dẫu vậy ngược mặt đường Trần buộc phải nhị người từ bỏ đi.

Hồi yêu nhau Trần hay sang trọng đón cô. Anh bảo chỉ cần đi mau chóng một chút sẽ được đi thêm cùng cô một quãng. Hồi đó vui lắm, truyện trò gì cơ mà cơ hội như thế nào cũng đều có chiếc nhằm nói, nhằm cười. Bây tiếng, đôi lúc cũng lầm lũi. Tin nhắn cũng giản một thể dần, dạng hình nlỗi “mấy tiếng về?”, “buổi tối nay về muộn”… Cũng ít gồm khi nào mà nhắn cho nhau dạng hình “chúc em ngày mới vui vẻ”, “tiêu hóa miệng nhé!”… Vợ ông chồng mà lại khách hàng sáo vậy có lúc là… có cthị trấn gì bên phía ngoài rồi. Cô cũng thân quen dần dần.

*

Dù biết rằng hình như tất cả điều nào đó vẫn thiếu tính. Mất vô hình dung mà lại ví dụ vào thắc mắc của họ sản phẩm bên Trần “cưới nhau thọ vậy rồi cơ mà sao bé bé nhỏ ko thấy bao gồm gì cả”. Hiện hữu vào cảm giác của cô về sự việc cố gắng của Trần đều dịp gần gụi nhau. Trần không hề nhìn vào cơ thể cô, không thể yêu thương 2 tay, đôi vai ốm, không hề âu yếm lên đôi mắt, lên môi, lên trái tyên vẫn đập đều nhịp yêu thương thương run rẩy vào lồng ngực. Trần chỉ là đã cố gắng. Cố gắng vào sự mất tinh thần rằng đã thất bại nhiều hơn nữa thành công. Cô cầm rời rã cùng dằn lặt vặt.

Xem thêm: Áo Sơ Mi Blue Nữ - Giá Áo Sơ Mi Blue Exchange Chính Hãng

Những tối nghiêng giấc tan nước mắt. Trần chỉ giải pháp cô một tương đối thsinh hoạt nhưng nhỏng thấy một khoảng cách xa thẳm không sao hoàn toàn có thể mang lại sát. Cô vẫn trở về trong căn nhà tất cả hoa tử đằng. Nhưng trái tim hình như đã từng đi vắng.… Thi phảng phất cô ngồi quan sát Trần vào bức ảnh cưới treo sống đầu chỗ ngủ cơ mà từ hỏi ở bên cạnh mình sẽ là ai đây?

*

Bên cạnh cô hiện nay là Khanh khô. Bàn tay anh đặt hờ lên eo cô. Cái vắt tay vô cùng dịu dàng êm ả, chuyển cô đi Một trong những bước khiêu vũ dìu dặt của điệu Boston.

“Bay đi cánh chyên biển cả thánh thiện lành

Chẳng còn giấc mơ như thế nào để giữ lại đôi bàn chân em…”

Cô nhắm đôi mắt nhằm khoác cơ thể mình như ước ao tan cùng nhạc điệu. Cô thấy cả cô với Khanh hao như đã bay đi trong một cõi không giống. Cõi nhì bạn không giao nhau. Điệu dancing như một song cánh. Bên tai cô là giờ đồng hồ hát của Kkhô giòn “Quay phương diện lại, chú ý nhau một lượt cuối…”

Cô quen Kkhô hanh từ lớp dạy nhảy ở nhà văn hóa truyền thống. Lớp siêu ít phái nam, dẫu vậy Kkhô nóng thì thường xuyên nhảy đầm cùng với cô. Hai bạn ít khi nói chuyện gì thêm ngoại trừ câu hỏi tập công việc khiêu vũ thế nào cho đúng nhạc. Cô tới trường tự Khi Trần tốt về nhà muộn, gồm khi đến tận khuya lắc lơ bắt đầu thấy Trần xiêu vẹo về gõ cửa. Cô nấu nướng cơm trắng, ăn uống 1 mình, ra ban công ngồi nhìn hoa 1 mình. Buồn. Hôm vô tình nhận thấy tờ rơi chiêu sinc những khóa huấn luyện bắt đầu trong phòng văn hóa truyền thống, cô ĐK tham mê gia.

*

Rồi Trần cũng biết. Trần bắt cô nghỉ ngơi. Cô vẫn đến lớp những đặn mỗi tối thứ Hai, Tư, Sáu. Trần điên lên, trong những lúc bao biện nhau Trần tát cô. Cô vẫn chẳng nói gì, vẫn đi học. Vẫn dancing cùng Khanh… Có buổi, lúc Kkhô nóng vẫn dìu cô bài bác Tango bi thảm, nhìn ra hành lang cửa số cô thấy Trần đứng đó, nhìn cô bằng đôi mắt gồm lửa. Cô lờ đi, vẫn đi hết thuộc Khanh khô trọn một điệu nhảy.

Đêm đó, Trần quấy rầy và hành hạ cô suốt đêm. Trần khiến cô thấy khổ sở cả thể xác lẫn niềm tin. Khi Trần buông cô ra, ở luân phiên lưng lại, cô thấy bản thân như vừa trải qua một cuộc dày vò âm ti. Không khóc nổi, không thích nói thêm bất kể điều gì. Người đàn ông cô yêu và Gọi là ông xã bây chừ nhỏng một kẻ không giống. Xa kỳ lạ. Tàn nhẫn.

*

Đêm qua cô không về bên. Trần cáu tiết lục tung hết phần lớn nkhe ngách để tra cứu cô. Có bao nhiêu số điện thoại thông minh quen Trần Điện thoại tư vấn hết. Còn cô thì tắt điện thoại thông minh.

Chưa khi nào cô làm vậy. Lúc làm sao cô cũng hóng Trần. Chờ Trần nhắn tin báo về muộn, ngóng Trần điện thoại tư vấn cửa ngõ. Những tối Trần về muộn, cô cứ đứng ngồi không yên, chỉ mang đến khi biết Trần vẫn về, hoặc về trong hương thơm rượu say khướt thì cô bắt đầu im trung tâm. Có lúc cô khóc do lo, Trần về đã dằn hắt, nói cô xuyên ngày chỉ biết thút thít. Cô nghứa. Tim cđọng hết lần này mang đến lần khác bị Trần xát muối. Đau đớn dốc không còn vào vào, một mình cô gánh hầu hết nham hiểm của Trần. Đi trong cả một đoạn đường nhiều năm. Bây giờ đồng hồ cô ko nên điều gì nữa.

Cô ngồi trong ngôi nhà đất của Khanh. Ngôi nhà đất của một người bà xã không giống đang dần ngồi thẫn thờ bên linh cữu của ông chồng. Ngôi nhà đất của nhị đứa tphải chăng nhóm khăn uống tang dẫu vậy vẫn còn đấy nhỏ nhắn lắm. Kkhô giòn bị ung thỏng gan nhưng mà giấu vợ nhỏ. Giấu luôn luôn cả cô. Bây giờ đồng hồ thì cô bắt đầu hiểu vì sao hai con mắt Kkhô cứng vô cùng ảm đạm. Một nỗi u uẩn cô bắt buộc Call thành tên. Những cơ hội chat chit cùng nhau, Kkhô giòn vẫn luôn nhắc về bà xã với nhị bé bằng niềm tự hào. Kkhô nóng nói cuộc sống Kkhô hanh ý nghĩa độc nhất chắc hẳn rằng là sót lại điều này.

*

Kkhô cứng chỉ nói anh đi học nhảy nhằm giải tỏa những căng thẳng mệt mỏi căng thẳng mệt mỏi trong quá trình. Lý vì chưng được cô đồng ý. Dù lý cho nên nghe nhẹ nhàng hơn lý do của cô ấy mà lại Khanh khô cũng không bao giờ được cho là. Bây giờ đồng hồ thì Khanh không thể nữa. Những điệu Valse, Tango, Boston… trường thọ làm việc lại thuộc cô. Cô với Kkhô nóng, nhì cuộc sống sở hữu hầu hết nỗi đau ko giao nhau tuy vậy cùng đi ngang, va vào giai điệu. Mỗi bước bên trên sàn nhảy đầm là một bước buông xuống một giờ đồng hồ thngơi nghỉ nhiều năm. Năm tháng đau buồn thả xuống hết cùng đông đảo bước dancing, để cô cùng Kkhô giòn từ bỏ tìm kiếm thấy giây phút giải bay cho chính bản thân, rằng bọn họ chỉ có bây chừ. Bây tiếng, bây giờ cũng đã rời khỏi Khanh hao mà lại đi rồi.

Cô về công ty trong tinh thần rời rã, ở thiết bị ra giường cùng nước đôi mắt cứ đọng chảy. Trần về, chú ý cô như quân thù. Trần xách cô lên nhỏng xách một chú thỏ. Trần định tát cô như lần trước, mà lại thể xác cô như một loại lá mục giữa ngày đông. Không phản bội phòng. Cô rũ xuống khoác mang đến Trần ao ước làm gì thì có tác dụng. Không một lời lý giải. Bất bỗng nhiên Trần khom xuống, ôm chặt mang cô. Nhịp tlặng Trần thổn định thức:

– Em đã đi được đâu vậy? Anh lo mang đến vạc điên lên được rồi. Em nói cái gì đi!

Cô lả đi trong khoảng tay Trần. Bao lâu rồi cô new được nghe lại nhịp tyên thổn thức này? Bao thọ rồi cô bắt đầu được nghe tiếng nói đầy lo lắng này chứ đọng chưa hẳn là nghi hoặc, đay nghiến? Bao lâu rồi vòng ôm của Trần bắt đầu lạnh rẫy, mong chờ, lo ngại, bảo bọc như hôm nay đây? Cô mở đôi mắt ra, quan sát Trần. Nhìn thấy nỗi gian nan vào đôi mắt anh. Chỉ gồm một tối nhưng mà Trần nhỏng già đi 10 năm. Nước đôi mắt Trần cũng rơi ướt bên trên khuôn khía cạnh cô. Nghứa nhỏng hơi thsinh hoạt.

– Anh xin lỗi!

Trần gục đầu xuống. Cô khẽ gật. Và mỉm mỉm cười. Vòng tay ôm lấy song bờ vai đang run rẩy của bạn bọn ông của đời mình.