Vì Anh Nghiện Em Rồi

"Vì anh...nghiện tại em rồi!" là tuyển tập truyện ngắn thêm của Shino, một tác giả đã từng có lần nổi loạn bên trên dân mạng. Với bí quyết viết tinh tế pha một ít vui nhộn của người sáng tác đã hình thành một mẩu truyện lôi cuốn và thú vị.Cả mẩu truyện là những xúc cảm nông nổi, bao gồm chút ít ntạo thơ trẻ em của một cô phái nữ Cự Giải.Có thể độc giả đã bắt gặp được phiên bản thân bản thân vào mẩu truyện của Shino với ồ lên cùng với đầy đủ điều bất ngờ với thú vị.Câu cthị xã không chỉ có bao hàm màu sắc tươi sáng, những câu chuyện tình gồm kết thúc viên mãn nhưng mà gồm cả đều dứt còn đã dang dở.Nhỏng một lời tỏ tình dễ thương và đáng yêu “ Vì anh…nghiện em rồi!” chắc hẳn rằng vẫn mang đến cho chính mình đều tận hưởng thâm thúy về tình yêu cùng cuộc sống của rất nhiều fan trẻ tân tiến. Đón gọi “Vì anh… nghiện tại em rồi” để hiểu rằng: Cuộc sống này, niềm hạnh phúc và tình thân phần đông mỏng mảnh manh dễ vỡ, vậy hãy biết yêu thương và trân trọng mọi khohình ảnh tự khắc hạnh phúc trong cuộc sống này này, bạn nhé!

Bạn đang xem: Vì anh nghiện em rồi

Đô Thị Teen Tình Cảm
1/12
Chương 1: Trong veo, em yêu thương anh

Xem thêm: Đuôi Dè Fz Cho Exciter 150 Giá Rẻ, Bán Chạy Tháng 12/2021, Dè Fz Cho Exciter 150

12h đêm em hặm hụi nhắn tin mang lại anh:- Dậy đi anh ơi! Dậy hát đến em nghe! Em ghi nhớ anh lắm… Huhu…Anh không rep, em trần trọc rồi cau tất cả bnóng số hotline anh. Số điện thoại cảm ứng anh em chẳng thèm lưu giữ trong thứ, vị đơn giản là em vẫn lưu vào tận trong tim. Nhạc đợi văng vẳng bên tai, đủ các thể các loại, anh là thằng hâm độc nhất em từng biết. Bốn bài bác nhạc chờ chẳng bài bác làm sao liên quan cho nhau, và trường hợp ai kia nghĩ rằng nghe nhạc hóng mà lại đoán được xem bí quyết của chủ nhân số điện thoại thông minh thì gặp anh chỉ có nước đập đầu vào tường hay là bẻ răng tự sát. Ai đời cuộc thứ nhất đang phiêu với flow cứng rắn “Lighter-Eminem” thì cuộc thiết bị nhì trầm hẳn xuống cùng với nhạc ko lời “Kiss The Rain - Yiruma”. Cuộc đồ vật ba vừa nghe đã lag mình nhỏ nhắn thót vị mẫu bài nhạc chi phí chiến từ thời bà ngoại đẻ ra chị em, đến cuộc lắp thêm bốn suýt sùi bọt mép vì đoạn cải lương réo rắt hóa học lừ hóa học nổ. Em lăn lộn bên trên nệm, đá chăn uống đạp gối. Ghét loại kinh nghiệm tắt chuông, tắt cả rung rồi đáp điện thoại cảm ứng thông minh xuống cuối chóng (nghe fan ta bảo nhằm Smartphone gần đầu thì sợ não) của anh. Vật vã mãi rồi cũng chìm được vào giấc ngủ thời gian đã được gần rạng sáng sủa, em vùi đầu vào chăn, cuộn tròn như nhỏ mèo nhỏ dại. Sáng ra bảnh mắt, anh gọi lại cho em, ltrằn nhè:
- Đêm qua điện thoại tư vấn anh gì đấy?- Ưm…không…! - Em ngái ngủ bực tức vấn đáp.- Không đồ vật gi, ráng dậy đê!- Điên à? Hôm nay máy mấy?- Chủ nhật em ạ.- Thế mấy giờ nhưng dậy?- 6h rồi, rạng đông lên có nhỏ chyên ổn non hòa giờ đồng hồ hót véo von rồi. Dậy!- Im ngay lập tức mang đến bà ngủ!!!Em gắt um lên, tắt thứ, tắt hẳn nguồn, ném nhẹm điện thoại sang một bên rồi lại lăn ra ngủ tiếp. Đa số hôm nào thì cũng vậy, hôm làm sao cũng có trò “chơi khăm” nhau. Nhưng mà em yêu thương anh các lắm.Em với anh là 1 trong “đôi bạn trẻ trả cảnh”… Anh học tập năm đầu tiên, xa bên, đủ vật dụng cám dỗ vây quanh. Em lớp 12, cũng đang vào tiến trình sáng ăn uống thấy thơ, ở ngủ mơ thấy sách. Được loại trớ trêu là trong những lúc em ngập ngụa cùng với bài xích vsinh sống và thi thố nhưng mà vẫn nỗ lực quyên tâm anh đa số giải pháp, còn anh cơ hội nào thì cũng thong thả nhởn dơ bẩn mà nhiều lúc lại lạnh nhạt lạnh ngắt. Bạn btrần thấy tội nghiệp em, đôi khi hao mòn bởi vì số đông nghĩ kỹ, héo hắt vào từng động tác, người nào cũng khulặng em phải tạm dừng trước khi trường đoản cú tủi ùa đến phá hủy bản thân cùng khiến em kia liệt lòng tin. Em lại ở trong tuýp tín đồ cam Chịu đựng, thay nào thì cũng vẫn bênh anh. Em bảo anh còn con nít, nhận thức còn non rộng đàn không vị thành niên các lắm. Cũng hoàn toàn có thể đấy là thực chất, nó lấn sâu vào con người rồi đâu chỉ dễ dàng mà lại ngay mau lẹ thay đổi được đâu. Quý Khách em gân cổ lên cãi:
- Tao thấy nó nghô nghê chứ không hẳn ntạo thơ.- Không được Call người yêu tao là “nó”.- Rồi. Nó tuyệt nhất.- Không được Điện thoại tư vấn người yêu tao là “nó”! - em gằn giọng.- Mày điên à? Yên nghe tao nói.- Ừ tao vẫn nghe, dẫu vậy không được Hotline người yêu tao là “nó”.- Tao lạy mi - thằng bạn em bắt đầu nổi cáu.- Miễn lễ, bình thân đi.- Thôi tao nói cố kỉnh này đến nkhô nóng. Nó cũng có thể nlỗi mi vẫn khoác định: thừa vô tứ trong sạch hiền khô hiền khô nlỗi bóng năng lượng điện, công tơ gì gì ấy. Nhưng cá nhân tao thấy nó solo thuần tương tự một quyển vnghỉ ngơi bắt đầu tinh vậy. Nếu mày tất cả kiên nhẫn viết được hết quyển, mang lại cuối trang, phang cả bìa thì hãy liên tục, còn còn nếu không chắc hẳn chắn…thì đừng dính bẩn. Tốn mực, tốn công…- Tao đang cố… Nhưng không được điện thoại tư vấn người yêu tao là “nó” - em dịu dàng êm ả hạ giọng.
Thằng bạn trố mắt nhìn em bỡ ngỡ nlỗi thể em là sinh đồ dải ngân hà vừa hiện nay hình trước phương diện. Nó không đồng ý, buông một câu bất lực:- Bệnh viện trả về!Em thì lại ko nghĩ rằng em điên. Mà không cứng cáp. Cũng hoàn toàn có thể em điên thiệt. Chỉ bao gồm con điên new kìm nén nỗi hậm hực từ bỏ tín đồ này với đá bay sang trọng bạn không giống. Cũng may, sau quá nhiều lần bị phê bình góp ý từ bạn bè bạn thì em sẽ thôi không thể giận cá chỉm thớt, thôi cái chình ảnh đánh chó đập mèo, chũm vào đó là bao biện tất cả đều uất ức về anh, đào hố chôn sâu tủ chặt rồi gặm nhnóng 1 mình. Đúng là, đông đảo đứa điên thì chẳng khi nào chịu đựng dìm mình điên, tốt hầu hết thằng say luôn luôn trường đoản cú cho là bản thân vẫn thức giấc. Em cũng vậy. Mọi người bảo em mù quáng thừa, em gạt phăng toàn bộ. Em vẫn từ sản xuất vào tâm thức của bản thân về anh: là 1 trong những tượng đài bất tử của sự hồn nhiên. Anh có thể bất chấp em ngồi đợi tin nhắn hàng giờ vày bận xem đá bóng, bỏ cuộc hứa hẹn vào cuối tuần bởi vì dlàm việc trận DotA trong lúc cả tháng anh mới về bên một đợt. Cũng rất có thể anh nghĩ về phần lớn cơn giận của em đầy đủ có thể xóa bỏ bằng một nhu cầu lỗi, vì chưng em vị tha tốt anh đã nhận được ra là vì em bắt buộc anh quá? Đó là em thiệt thòi mất rồi, tuy thế không còn gì, em chỉ việc trường đoản cú nhủ rằng tại anh “vào veo” thôi. Em phòng cằm mộng mơ nói với anh bạn thân:- Tao say mê yêu một fan luôn luôn phấn kích, biết làm cho tao mỉm cười Khi tao khóc chứ chưa phải khóc thuộc tao tốt dịp nào cũng trầm ngâm, sầu óc.Nó lườm em, nhếch mép:- Thế thì tao nghĩ rằng mi yêu tao đang phù hợp hơn. Toàn là nó làm ngươi khóc rồi tao là thằng theo sau mi dỗ…- Không được Call người yêu tao là “nó”.- Thôi chiếc bài ca ấy ngay! - Nó rút ít dnghiền dọa em.- Ừ thì thôi - Em giơ tay lên đỡ.- Thế mày yêu nó vị loại gì?.- Không được Hotline tình nhân tao là “nó”!!! - Em nhăn mặt.- Nói!- Ừ thì… - Em ngập xong xuôi - Vì… trong veo…Thằng bạn thân lại không thắng cuộc vào việc đả thông bốn tưởng mang lại em, nó bảo thủ thỉ với đứa cứng đầu nlỗi em chỉ tổ hại não… Thế rồi, thỉnh thoảng em cũng test ngồi suy nghĩ lại, cùng quăng quật những thiết bị lên bàn cân nặng. Quả thiệt đối với thằng đồng bọn, anh còn xa cách em nhiều lắm. Yêu anh, tức là đồng ý Việc không có ai chuyển đón đi học nlỗi mấy bé bé xíu thuộc lớp, gật đầu đồng ý việc tự âu yếm bản thân nlỗi một lẽ thường xuyên tình… tức thị bi quan trường đoản cú làm cho mình vui, bé tự đi cơ mà uống dung dịch, lạnh tự biết khoác thêm áo nóng, thời điểm cô đơn trường đoản cú mang hình họa anh ra cơ mà ngắm. Thằng bạn em lại mlàm việc “lắp thêm phát”:- Mày thấy chưa? Yêu nó mày chịu biết bao nhiêu thua kém. Người yêu thương có như không ấy.- Không được Hotline tình nhân tao là “nó”! - Em quát mắng lên.- Tao gϊếŧ mày giờ!Nó đuổi em chạy quanh lớp. Khổ thân dòng thằng…cũng vì nó thấy em tiều tụy, nó xót thôi. Lắm thời gian em cứ nghĩ về, xuất xắc là yêu quách thằng bạn thân mang đến rồi, đỡ buộc phải trần trọc đắn đo… Thế tuy nhiên cơ mà, càng cầm rời khỏi anh, em lại càng nhận thấy, và đúng là KHÔNG ANH THÌ KHÔNG AI KHÁC…Cũng nhỏng loại ngày thứ nhất Lúc em nhận lời yêu anh, bởi một hình trạng tỏ tình quái gở độc nhất vô nhị, lúc đầu em còn ngỡ anh chỉ nghịch thôi… Anh ngồi đối diện cùng với em vào quán Café, thỉnh phảng phất cứ quan sát em mỉm cười tủm tỉm. Em mắc dịch sợ số không nhiều. Bình hay người ta đi đâu đều thích có đôi, còn em chỉ phù hợp đi có…nhóm. Cho nên việc anh hẹn hò đi uđường nước đẳng cấp “một chọi một” nỗ lực này khiến cho em hết sức lo lắng. Mặc anh thao thao bất giỏi đủ máy, em ngồi chọc tập ngoáy ly cacao mang lại chảy không còn cả đá, hỏi gì em trả lời đó… Trong khi em sẽ mong chờ một điều… khác cơ. Đột nhiên, anh yên tĩnh. Em thấy là kỳ lạ, ngước lên quan sát anh đầy thắc mắc. Anh nhìn trực tiếp mắt em, nói nhỏ:- Về sinh sống với anh, nhé?- Dạ?!?Em suýt xịt ngụm cacao trong miệng ra. Tai em đỏ lừ, chưa phải em hổ hang, mà em tưởng anh phát âm được quan tâm đến của em lúc đó. Anh nín thnghỉ ngơi quan sát em như mong chờ. Quả thực em đã tưởng anh chỉ nghịch, em đột trsinh sống yêu cầu lém lỉnh:- Anh có nuôi được em không?- Có. Anh nên ăn gì em ăn uống nấy, một gói mì tôm bẻ có tác dụng đôi.- Nghe được đấy - Em rúc rích.- Không buộc phải nói gì chứ đọng, nuôi em bằng mì tôm, anh nuôi được cả đời. Thế về ngơi nghỉ cùng với anh, nhé nhé?Em bồn chồn, khía cạnh nóng ran, nói như vô thức:- Tốt rồi, kết thúc có hậu rồi…Anh quan sát điệu cỗ khổ sở của em, phì cười:- Thế gồm về không? Biết được sở hữu mấy thùng mì ăn dần dần không còn tháng?Em bỗng dưng gật đầu lia lịa nlỗi sợ hãi anh đổi ý, hại chỉ cần giấc mơ với nếu như không nhanh hao thì anh sẽ biến mất.- Em có!Nghĩ lại đến tiếng vẫn thấy hổ thẹn. Em chẳng dám đề cập tiếp đoạn sau nữa, nhưng lại nghe đâu Tính từ lúc giây phút ấy, em với anh sẽ ngầm chấp thuận bọn chúng là 1 trong đôi thì yêu cầu, em thấy bàn tay anh ấm áp…Anh hứa hẹn mặt anh đã là đầy đủ ngày nhiều năm vô tận. Nhưng chừng như theo thời gian, tình thương của anh ấy chắc là không có gì mặn cơ mà nữa, bằng chứng là rất nhiều lần cãi vã, em khóc òa, tín đồ giành thời gian làm cho em vui và mang đến em phụ thuộc vào mà khóc là thằng bạn thân, chđọng không phải anh. Những lúc yếu đuối lòng như vậy, em dễ sa xẻ vào vòng tay kẻ không giống lắm, cụ cơ mà không hiểu sao anh chỉ việc tỏ ra ân hận một chút là những muộn phiền vào em tan trở thành không còn. Nói thông thường là từ thời điểm yêu thương anh, em “mất chất” đi những.Sinch nhật em trước thời gian ngày Valentine đúng một tuần. Em không đề cập cứng cáp anh cũng chẳng nhớ. thường thì em thấy tủi thân xịn khϊếp bởi sự vô trọng tâm của anh. Lại còn yêu xa, anh nói sinc nhật em anh ko về được. Đành vậy, em cũng thân quen rồi. Sẽ lại là bằng hữu bên em thôi. Em vẫn từ yên ủi mình rằng kia là vì thực trạng, việc học hành của anh thì ko trách rưới được. Em vẫn nỗ lực cười thiệt tươi, trang điểm đẹp mắt để thằng bạn bè sút càu nhàu rồi lại nói xấu anh.Vẫn đang xúng xính áo xống đi dùng với đàn bạn, vẫn náo nức cho đến thời điểm cả đàn kéo nhau vào tiệm bánh kem… Lại là thằng bạn bè đôi mắt tinch như cú, suýt rú lên vì phát hiện nay gớm hoàng của nó:- An! Quay ra phía trên tao bảo.- Trình bày luôn luôn đi! - Em còn vẫn hoa mắt vì tìm kiếm số chỗ ngồi đến từng ấy người đi cùng, thấy bực mình vị sự bất tiện của đứa bạn.Nó lôi em xềnh xệch ra phía quầy bánh kem tươi, chỉ trỏ:- Nhìn đi, tất cả đề nghị anh Duy không?- Duy nào? - Em gần như bốc hỏa Khi nó cứ ko ngừng lảm nhảm.- Còn Duy làm sao nữa? Mày có mấy thằng tình nhân thương hiệu Duy hả bé ngộ này?Em thảng thốt:- Duy gồm về được đâu?- Thế tê là đồng đội cùng cha không giống cha cùng với nó à?Em bàng hoàng, tiến lại gần vài bước nữa, nheo đôi mắt nỗ lực nhìn làm sao cho thật đúng chuẩn, đề xuất rồi, cái dáng vẻ tê thì lẫn đi đâu được chđọng, mẫu nón NS em khuyến mãi anh trước thời điểm ngày anh lên trường đào đâu ra loại trang bị hai? Em vẫn ngoan nỗ lực, không đủ can đảm tin vào điều mình đã thấy. Biện minh yếu ớt ớt:- Trên đời này vô kể fan kiểu như nhau…- Mày Điện thoại tư vấn năng lượng điện thử xem - Thằng các bạn em nhất mực ko Chịu đựng buông tha.Em run run móc Smartphone, đùng một phát trong em rối bời, tần ngần mãi ko lưu giữ nổi số của anh ý. Chợt nhớ ra hôm nọ hứng lên, lưu giữ tên anh vào danh bạ: “Trong Veo, em yêu anh”. Em thấy tlặng bản thân nlỗi dứt đập khi đến hồi chuông trang bị bốn, anh nghe thiết bị, đứng tức thì vùng phía đằng trước em vài ba bước, anh nghe máy!!!- Em à?- Vâng - Em mang hết yên tâm, nhẹ nhàng - Anh vẫn làm cái gi thế?- À…anh…Đang ngồi chơi trò giải trí linch tinh với lưu giữ em thôi. Còn em?Nước đôi mắt em nóng bức, mặn chát bên trên môi. Em chua xót:- Em đã ở Paris Bakery anh ạ, và đã lép vế nhỏ bé bỏng tóc xoàn đi thuộc anh ấy…Anh tảo ngoắt lại, phân biệt em, ngạc nhiên. Em vẫn giữ điện thoại cảm ứng bên trên tay, hai con mắt chú ý anh vô hồn, vô cảm. Thằng bạn thân kéo em ra khỏi quán, tống ngay vào chiếc Taxi vừa trả khách hàng trước cửa ngõ, bắt em về bên. Em thấy anh chạy theo, thấy anh gọi thương hiệu em, nhưng ko kịp…Nó mắng em xa xả:- Bây giờ đồng hồ thì sáng sủa mắt ra chưa? Tao nói từ trên đầu mà gồm dường như. Nhẹ dạ cho lắm vào, thời điểm nào cũng bênh chằm chặp. Đến ngày sinh nhật mày nó còn dối trá ko về được nhằm mà đi hẹn hò cùng với bé không giống. Đùa chđọng tao không thấy nghỉ ngơi nó tất cả chiếc điểm nào đáng nhằm yêu thương cả. Hay ngươi ăn uống nên bẫy gì rồi?Em vừa khóc, vừa ngậm ngùi:- Tao biết rồi, nhưng mà ko được Hotline Duy là “nó”…Thằng bạn em suýt đập nguồn vào cửa ngõ kính tự sát, công nhận, cho Thánh cũng yêu cầu xin chào thua kém sự ương nghé của em.Em ko khóc nữa, bỗng nhiên em chỉ thấy… khinh thường. Sau toàn bộ số đông gì em do anh, thì chiếc giá chỉ nhưng em buộc phải trả cho sự dở hơi muội là Việc anh nuốm lòng đổi dạ. Cảm tưởng nlỗi khi yêu thương anh, em hoàn toàn có thể vị tha tất cả, tuy thế sự phản nghịch, thì đó lại là điều xúc phạm nặng nằn nì đối với lòng từ bỏ trọng của em. Thằng các bạn ngày nào thì cũng âm thầm bên em, nó hại em vẫn nghĩ luẩn quẩn cơ mà làm liều… Bọn dở hơi bị tiêu diệt vì chưng tình hiện giờ nhan nhản, cho em còn chẳng tin bản thân sẽ sở hữu được nghị lực quá qua chủ yếu bản thân, nữa là nó. Nó bắt em tắt sản phẩm, ngừa anh gisống trò năn uống nỉ kẻo biết đâu em lại mượt lòng. Điện thoại em mấy lúc này giá lạnh. Em lưu ý đến nhiều đến nấc phạt bé, lại là thằng bạn em chạy ngược chạy xuôi lo thuốc thang cơm cháo, nhiều lúc nó hát đến em nghe, có tác dụng em lưu giữ giọng anh vô bờ bến. Một tuần của em trôi qua nhỏng tra tấn Khi thiếu vắng hình ảnh của anh ý. Em sốt li phân bì, cho lúc này bắt đầu tỉnh hẳn. Quyển kế hoạch bên trên bàn nhỏng trêu ngươi em với chiếc chữ 14/02 vĩ đại em khoanh tròn bằng cây viết dạ đỏ, sum sê trái tyên ổn. Em thnghỉ ngơi nhiều năm, cùng với tay úp quyển định kỳ xuống đến tắt thở đôi mắt. Người nhỏng em, thì cho đến tiếng này “Valinhtinh” cũng chỉ là ngày thương thơm binh liệt sĩ! Thằng chúng ta dặn em nhà hàng ăn uống đúng giờ, giả dụ về tối bi thiết thì Hotline nó qua chuyển đi chơi, không thì ở trong nhà nhưng mà sinh hoạt đến khỏe. Em giật bản thân nhớ đến Smartphone. Nó thiếu tương đối em đang tối thiểu bảy ngày rồi. Cái biểu tượng Notê thời điểm bật trang bị làm cho em bồi hồi mang lại lạ… Bản tin MCA chỉ ra liên tiếp, em đếm đúng bảy mươi mốt cuộc hotline nhỡ tự anh theo từng ngày, một cuộc tự bé lớp trưởng, nhì cuộc của thằng lớp học thêm Toán với mấy lời nhắn tổng đài, thoải mái và tự nhiên hụt hẫng…Đáng lẽ ra… anh bắt buộc giải thích…Mà cũng chẳng quan trọng đặc biệt, giờ còn là gì của nhau nữa đâu?Tối mang đến, ăn uống cơm trắng chấm dứt em lại lao vào bàn học. Cả tuần nay bỏ bê giấy tờ, giờ sờ cho đầu cứ đọng ong ong như hiểu chữ Ả-rập. Đang ngáp nthêm ngáp dài thì tiếng chuông cổng vang lên giòn giã, em hét vọng xuống nhà:- Mẹ ơi! Thằng Tú sang trọng đùa đấy. Để con mlàm việc cổng mang lại.Chỉ bao gồm nó là thằng chi tiết độc nhất, cụ nào thì cũng suy nghĩ ra trò gì quái tai quái giao diện nhỏng nó vẫn chuyển cho em hộp tiến thưởng rồi toe toét “kinh ngạc chưa”, hoặc “An ơi yêu thương Tú nhé” nhằm rồi lúc An gật đầu đồng ý “Yêu luôn” thì Tú sẽ bò lnạp năng lượng ra cười “Đùa đấy đừng tin”… chẳng hạn. Em hí hửng, hí hửng, tưởng tượng đủ các hình dạng.- Tao đến đây!!!Vừa nói vừa chạy ra Sảnh, ttránh lạnh căm căm, thằng bé xíu đứng không tính thọ thế nào thì cũng nổi cáu. Cánh cổng lộ diện, bỗng nhiên em khựng lại, niềm vui chết cứng trên môi. Không đề nghị Tú! Mà là… chị…Cô gái tóc xoàn đi thuộc anh trời tối hôm sinc nhật em vào tiệm bánh. Chị nghiêng nghiêng mái tóc:- Em là An đề xuất không?Em bình yên, rụt dè:- Vâng.- Chị là chị chúng ta Duy, bạn hôm nọ em sẽ gặp đó…- Ơ… - Em sửng sốt.- Thực ra hôm ấy Duy hy vọng khiến sự bất thần, nó trốn học tập rủ chị về kín tổ chức sinch nhật đến em… Ai ngờ - Chị mỉm cười cười cợt - Ttránh không thương nó…- Em…Chị trở lại đằng sau, hotline to:- Thằng Duy đâu, ra đây ngay lập tức.Anh thủng thỉnh bước ra trường đoản cú màn đêm…Đốt cháy số đông nghẹn ngào trong em mỏi mòn. Chị đẩy anh về phía em:- Cố lên thằng em, chúc nhị đứa Valentine ấm cúng. Chị ngóng ngoại trừ kia nhé.Anh ngập kết thúc tiến lại ngay gần, đặt vào tay em hộp bánh kem to vật dụng vã.- Chúc mừng em nhân ngày… sinh nhật muộn…Mắt em lại đỏ hoe, môi đã nsinh sống nụ cười nhưng mà trong tâm địa vẫn còn đó ngổn ngang suy nghĩ- Tại sao hôm ấy anh ko giải thích?- Anh sợ em bảo phân tích và lý giải là ngụy biện…Anh tiếp tục:- Những ngày qua, anh vẫn các lần khiến cho em bi hùng, ko quyên tâm em, không xem xét tới cảm xúc của em, anh đang trẻ em, ích kỉ… tội anh lớn lắm, xứng đáng bị tử hình. Nhưng anh hẹn là sẽ không bao gờ gồm lần sau đâu, em mang lại anh hưởng trọn sự khoan hồng chứ? - Mắt anh long lanh - À còn đây là…Anh thò tay vào trong túi, kéo ra một quả táo Apple Mỹ đỏ thắm, thơm ngạt ngào.- Tặng Ngay em nhé, tuy vậy chỉ để nhìn thôi, lấn sâu vào là thành…Bạch Tuyết đấy.- Gì đây? - Em nhíu mi.- Trái tim anh… - Anh láu cá - Đem nhờ em đựng hộ, em hiện giờ cũng đó là tim anh, không có em thì anh chẳng thể sinh sống được nữa.Bật mỉm cười trong nước đôi mắt. Anh cđọng như thế này thì ghét làm sao nổi hả anh? Em hờn giận:- Thế mà lại lắm cơ hội cđọng khiến cho tyên ổn đau…Anh nói chuyện, khuôn phương diện tỏa sáng hạnh phúc:- Tyên ổn đau thì người chết…Em nắm quả táo Apple trong tay, chiều chuộng nlỗi thể chính là trái tim anh đúng vậy.- Em à…- Sao anh?Anh kéo em vào lòng, nói nhỏ:- Will you be my Valentine?